Lựa chọn là bài toán tạo hóa không giấu sẵn đáp số. Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì. Rồi khi kiệt sức, anh ta cũng không quì xuống van xin hay rên rỉ vô ích trước kẻ không có trái tim.
Tất nhiên là không phải ai cũng thế. Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa. Liên miên liên miên đục vào óc.
Cháu phải nghiêm khắc với mình và sửa ngay. Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau. Ai mà chả thích ngủ sướng mắt thì thôi.
Không lại phản tự nhiên quá. Còn lại, bạn sáng tạo còn vì bạn thấy mình sáng tạo được và tin nó đem lại lợi ích cho mình cũng như đời sống hiện tại. Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục.
Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo. Cũng là dành sức chuẩn bị chiến đấu với thái độ của mọi người trước hai tin: Một là bạn bỏ học, lừa dối. Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại.
Bác tôi bảo: Chào chú đi con. Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao.
Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó. Nhưng rồi anh cũng chấp nhận. Hơn nữa, còn một hoặc nhiều lí do khác, ngoài việc ngại đến nơi mới mà dường đã cũ trong tiềm thức.
Và việc thoát ra khỏi những lớp mơ mà mọi sự kiện đều có vẻ thật cũng từa tựa như rơi thụt dần khỏi các tầng mây, khá hẫng và khá sốc. Thất vọng, tụt giá rồi. Ngỡ là giữ được tuổi trẻ bằng những thứ luân lí bản thân thực hiện không tốt.
Tôi có thể giết họ bằng nhiều cách. Nhằm sớm tạo ra những con người ưu tú hơn. Thường thì trí tưởng tượng đã nhàm không đem lại nhiều xúc cảm.
Bỏ qua một số tiểu tiết, bạn thấy cái háng nhức và cái chân trái không duỗi thẳng được khiến bạn đánh mất thú vui hiếm hoi là tung tăng trên sân bóng. Qua ngần ấy năm, mới trào được vài giọt thôi ư? Rồi vụt rơi xuống đất. Mẹ: Độ này con có ngủ được không? Tôi: Im lặng.