Sự phán xét hoặc khiến cho bạn nhầm lẫn hành vi vô minh của ai đó với con người của họ, hoặc khiến cho bạn phóng chiếu sự vô minh của mình lên người khác rồi nhận lầm đó là con người của họ.Khi nào cơn sợ hãi xuất hiện dưới một trong các dạng nghiêm trọng hơn thì hầu hết mọi người may ra mới có thể nhận biết được.Có một chiều kích sinh lý cũng như chiều kích tâm lý đối với trạng thái này.Hành động này đơn giản có nghĩa là tập trung chú ý vào dấu hiệu đó.Ta là cái Bây giờ” hay không.Bất hạnh thay họ lại lệ thuộc vào một hoạt động đặc biệt để được hiện hữu trong trạng thái đó.Hãy quan sát vô vàn cách thức qua đó nỗi băn khoăn, bất mãn,và căng thẳng nảy sinh bên trong bạn thông qua sự phán xét, phản kháng vô bổ đối với cái đang là, và sự chối bỏ cái Bây giờ.Nó cũng thật là điên rồ.Không có chất xúc tác nào tác động tuyệt vời hơn thế được.Họ bị buộc phải vâng phục.