Franklin Bettger, một biện sư khéo léo nhất trong nghề bảo hiểm nói với tôi: "Từ lâu, tôi đã hiểu rằng với nụ cười, đi đâu ta cũng được tiếp đón niềm nở hết.Năm phút trước, chắc là tôi đã la lên: "Ông giữ lấy bộ đồ quý hóa đó của ông".Xin các bạn nhớ câu này của Lincoln: "Ruồi ưa mật".Không, ông gợi tới một tình cao thượng và tế nhị: lòng muốn che chở trẻ em.Tôi cho mời từng người vô phòng tôi sau khi suy nghĩ kỹ về công việc họ đã giúp tôi trong cả mùa đông, tôi nói với họ như vầy:ở vào địa vị ông, có lẽ tôi cũng hành động như ông.- Không hiểu tại sao một người có tài như thầy mà không làm cho nhân viên của mình có một năng lực sản xuất khá hơn được?Có đủ bảo vật mà không dùng tới".Cho nên họ bất đắc dĩ phải vâng lời, càu nhàu, oán hờn.Chúng tôi nói chuyện vui vẻ một lúc.