Y ngó tôi chừng chừng như mọi lần, nhưng không nói gì hết.Tôi bắt đầu hiểu rằng nhiều mục đích tôi theo đuổi từ trước chẳng bõ công chút nào hết".Tôi ngồi phịch xuống chiếc ghế, nói: "Thượng Đế muốn sao con xin nghe vậy" mà hai hàng lệ ròng ròng trên má.Đô đốc nói: "Trong trại cắm ở Nam Cực, những chuyện vụn vặt như vậy làm cho những người dù trọng kỷ luật thế mấy cũng gần phải hoá điên".Tôi cho những lời ký giả đó là phỉ báng riêng tôi.Tôi không theo đạo ấy.nhưng bây giờ tôi thấy sung sướng ngoài ước vọng của tôi.Đó là một chân lý căn bản khả dĩ thay đổi nhiệm mầu cuộc sống của ta được."Không có thời gian để lo lắng!" Chính ông Winston Churrchill cũng nói vậy khi ông làm việc 18 giờ một ngày trong những tháng nguy kịch nhất hồi chiến tranh.Đóng chặt tương lai cũng như đóng chặt dĩ vãng lại.