Hãy tự chuẩn bị câu trả lời (của bạn và của họ) để giữ thể diện sau đây. Hẳn đã nhiều lần bạn nghe (và có lẽ đã nói), tôi không thích dự những bữa tiệc quan trọng mà ở đó tôi chẳng biết ai cả. Bạn chỉ biết bạn cảm thấy rất thoải mái bất kể khi nào bạn nói chuyện với cô ấy.
Đây là một sự kiện thông thường và không đáng lưu ý ở Big Bagel. Với tinh thần đó, hãy để tôi kể cho Mẹo nhỏ 6 với bạn. Tôi nghĩ đó là sự cảm thông với tôi và tôi đã xua đuổi ý nghĩ đó.
Các chính trị gia rất sợ nói mà không có quan điểm. Đặc biệt hãy tỏ ra thương xót khi nói chuyện với người có tuổi. Sau vài cuộc phỏng vấn thất vọng, một người da mầu đầy ấn tượng tên là Catalia bước vào.
Hãy điều chỉnh ăng ten phán đoán cảm xúc của bạn để nó có được khả năng mà những lời nhận xét của bạn có thể xen vào lòng tự trọng của một ai đó. Để tìm câu trả lời, tôi đã yêu cầu Walter cho tôi tham dự một trong những cuộc họp hàng tháng của họ. Người bạn của tôi Eleanor ký vào thư của cô ấy là x.
Đó là sự đầu tư tốt nhất mà bạn có thể làm được! Lúc ấy, bạn có hai sự lựa chọn cho màn kết thúc quan trọng này. Đó là khi bạn tốt nghiệp ư? Xin được việc làm đầu tiên ư? Gặp người bạn đời của mình ư? Từ bỏ hút thuốc ư? Nhận nuôi con vật yêu quý ư? Đoạt giải vô địch hạng năm điệu nhảy hula hoop ư? Thật là ngọt ngào khi bạn nhớ lại.
Nghe lời khen, về một ý nghĩa nào đó, là đang làm tình với một ai đó. Tuy nhiên, có một quy tắc cơ bản là cái tên phải nâng cao lòng tự trọng của người đó. Các bạn có lẽ đều biết ngồi chéo nhau sẽ tạo ra khoảng cách.
Kaylie, bạn đã bao giờ phát hiện ra danh tính của người thầm say mê bạn và đã gửi cho bạn gói kẹo chưa? Các nha sỹ đã nói gì? Vậy yếu tố chính ở đây là gì? Liệu cuốn sách này có giúp bạn tìm được câu trả lời? Hãy âu yếm bằng lời càng lâu càng tốt.
Thật là thiển cận và đua đòi, họ kêu meo meo. Bất ngờ, Phil nói lời tạm biệt với tôi rất to kể từ khi tôi cho anh ta xem chương trình đã sử dụng tên anh. Nếu cả hai cùng nói trong một phòng họp, hãy để người khác vào và chọn ghế trước.
Diễn đạt bằng lời cảm giác sung sướng của bạn thì tốt hơn. Khoảng sáu tháng trước, tôi cảm thấy không an tâm về một chương mà tôi đã viết trong cuốn sách này, vì vậy tôi đề nghị một người bạn tốt, Ann Torrago, đọc chương đó. Cả nhóm đang nói chuyện phiếm về những thứ quan trọng và những thứ không quan trọng, và mọi người đều đưa ra ý kiến của mình về hai chủ đề trên.
Rồi nói chuyện tiếp trong khoảng bốn mươi nhăm giây. Đó là tiếng cười vui vẻ của anh ấy mà tất cả mọi người đều thích nghe. Cô ấy thật tự tin và bình tĩnh.