Xung quanh chỉ có đổ nát.Nhưng những năm im lìm dần trôi qua đem lại cho tôi nhiều bài học thực tế.Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn.Tôi biết nó nhạy cảm và có những năng lực tiềm ẩn.Tôi tin cuộc sống với tiến độ phát triển sẽ khiến nó mở mang hơn.Bố tôi, 53 tuổi, ngày xưa cạo đầu phản đối tiêu cực, đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái, đã nói câu: Phải có nhiều mối quan hệ giao lưu để tạo thế.Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc.Còn anh lại bắt vở tôi như vầy thì đừng hòng, đừng hòng.Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ.Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé:
