Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây.Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai.Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ.Và dĩ nhiên, nó cần thuộc ít nhiều quyền sở hữu của họ.Chỉ là chuyện phiếm thôi.Và chưa thấy phải thay đổi.Trinh sát phán đoán: Người quen.Nhưng dần dần thì cũng gỡ được chút ít.Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy.Tay bạn phải rướm máu một chút mới oai (lúc đó bạn đã biết Aids là gì đâu).