Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra. Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác.
Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần. Và xã hội nó đâm ra thế này. Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng.
Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở. Bóng đèn thì bình thường, không cần kể. Hy vọng có thể hâm nóng lại.
Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy. Trước đó, nó có làm một cái hoạt động gì đó ở trường. Ba bố con cùng đi xem nhưng vé của bố ở khán đài khác.
Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người. Kết quả là nếu không phải đến trường, thường thường thì mãi trưa hoặc chiều hôm sau còn bơ phờ trong chăn. Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi.
Này, mày bóc cho chú bao thuốc. Cháu vẫn nằm trong chăn. Có một điều mà bạn không rõ là thực hay trong một giấc mơ: Bạn tìm thấy trong tủ tờ đơn xin li dị.
Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới. Quả là tôi không muốn viết mấy về những cái này khi nó khô khan. Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm.
Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ. Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn. Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học.
Thế rồi, cuộc sống trở nên sôi động hơn mọi ngày. Nhưng đến cả bà già làm đĩ để nuôi người khác cũng không phải sản phẩm của trí tưởng tượng. Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35.
Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy. Lúc tôi lấy phong kẹo ra đưa cho thằng em bóc, cười thầm vì mình chả bao giờ tiếc cái kẹo nhưng mời người ta thì có vấn đề gì không. Bị điểm kém chẳng hạn.