Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này.Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ.Chỉ khi ta gặp họ, ta mới hiểu họ là ai.Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy.Và sự chậm chạp trong việc xoay trở cũng đánh mất thời gian để đọc trận đấu.Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng.Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó.Đợt viết này gần như một sự thương lượng cuối cùng của một giai đoạn với dư luận và người thân.Căn bản cũng xuôi xuôi sau khi đọc một số cái tôi đưa.Hãy để họ nói Những điều không sáng tạo.