Tôi ngồi trên nền gạch, xé những trang thơ ra và đốt cho bằng hết.Ông hãy trả lời có hay không.Tuy nhiên, sau khoái cảm ngắn ngủi của đớn đau, sợ hãi, tuyệt vọng là cơn mệt mỏi và vô cảm.Thằng này ăn mặc phong phanh.Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không?Thế có phải đỡ cho cả hai không.Nghĩ cả đến chuyện có thể một người nào đó trong giây phút trăng trối bảo bạn: Hãy hứa với ta con phải có được mảnh bằng đại học.Một kẻ lạc loài vô cảm.Ngôn ngữ cũng là một thứ vũ khí, một con dao hai lưỡi mà.Chúng tôi mò mãi không thấy.