Rất ít người trong chúng ta có một thời thơ ấu lý tưởng.Người ta thường cảm thấy sự chán nản vô hình khi phải đối điện với một thanh niên bi quan.Và điều đó sẽ đi đến cái gì cơ chứ? Chúng ta không thể thay đổi những phần mà chúng ta ước mong cho nó khác đi sự thiếu công bằng hay nỗi đau thương.Trong khi tiến trình này tiếp tục người ta có thể mong đợi rất ít từ phía người bệnh.Nếu anh ta bị sét đánh khi đang đứng dưới một gốc cây thì người ta có thể đặt dấu hỏi về kiến thức của anh ta về điện.Câu hỏi sau có bao hàm sự liều lĩnh.Đó không phải là cách để đạt được những điều tế nhị hay nhìn rõ những góc khuất trong tâm hồn một con người.Điều này nghe có vẻ dễ nhưng tôi đã thấy nhiều người không biết cách nối kết một mối quan hệ giữa hành vi và cảm xúc.Những người chịu đựng chứng trầm cảm, lo lắng, bệnh lưỡng cực hay bệnh tâm thần phân liệt là vì họ bị ngăn cách với việc thích ứng với thế giới bên ngoài và phải điều chỉnh hành vi của mình để đền bù cho bệnh tật của họ.Có lẽ những kỷ niệm về «những gì đã qua» thường không mang tính xây dựng.