Bạn vội lén lút mang sang đưa cho bác. Và nếu quả thật nó dở, bạn sẽ biết tự dằn vặt khi nhận ra. Bạn có hai giọng chính.
Giá là ở một thời điểm khác, bạn cũng sẽ khó có thể không phấn chấn. Bây giờ là 12h26 đêm. Suốt trận, bạn ngồi im trong sự cuồng nhiệt của cả vạn cổ động viên xung quanh.
Dù sao việc bị phê bình tôi quá cũng làm hắn nao núng qua tối. Kẻo rốt cục chỉ là mi lo cho mình. Suốt từ nãy, băn khoăn làm cái thá gì.
Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ. Nhiễm thói ấy mất rồi. Những ước mơ của anh cũng là ảo ảnh.
Lại còn hăng nữa chứ. Cũng như chấm dứt việc lệ thuộc thời gian để tự do phân phối năng lực và học cái mình cần. Trẻ con hay người lớn.
Lần đầu tiên ông không phân tích nỗi buồn của mình. Họ ngắm nhau hồi lâu. Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi.
Bạn thích bác trai và sự hoà hợp của hai người ở những thời điểm như thế. Còn nữa, chị út có cô bạn thân đôi lúc đến nhà. Có nhiều cái không thanh toán được bằng lí trí.
Cái chỉ huy được họ chỉ là quyền lực cao hơn. Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Nhiều lúc tác phẩm chán người đọc lắm.
Lại cái đồng hồ báo thức đây. Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp. Sau hai tuần đó, cảm giác khi ngồi phòng giấy mà không có chuyên môn qua đi.
- Ông cụ tôi bị liệt toàn thân. Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng. Bác ta không tin đâu.