Trong tập ấy tôi ghi hết những việc dại khờ mà tôi đã phạm.Tội lỗi của con sẽ được tha thứ.Tôi thấy nó thiệt là một thanh niên dễ thương, đáng làm kiểu mẫu.Nhưng sau một chuỗi rủi ro không sao tả được, điều bất ngờ này liền xảy ra: Ông trở về Luân Đôn, hoàn toàn phá sản.Tại sao chung ta điên như vậy? Điên một cách thê thảm như vậy? Stephen Leacok viết: "Lạ lùng thay cái chuỗi đời của ta.Tôi thường khóc vô cớ.Nói cách khác là tôi rán thu thập đủ những sự kiện chống lại tôi, trái với ý muốn của tôi.Tôi buồn đã lỡ sinh ra làm cái kiếp người.000 người chỉ có một người bị sét đánh (nghĩa là phần rủi ro chỉ là 1/350.Thiếu nó chúng ta chỉ còn có thể quay cuồng trong sự hỗn độn mà thôi.
