Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư.Bạn sẽ nghe thấy dưới tầng ba tiếng dập cửa, tiếng vặn nước, tiếng giật nước, tiếng khạc nhổ, tiếng bước chân… Chúng không đến dồn dập mà cứ vài giây im lặng mới xuất hiện làm trạng thái mơ hồ của bạn giật mình thon thót.Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt.Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng.Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống.Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt.Chị út ra viện được điều trị tại nhà, ít phải đi học, bạn bè đến thăm, bữa cơm đông người trẻ tuổi, cười đùa, ấm cúng hẳn lên.Và bạn có thể làm nhiều điều khi người ta sợ con chó ngao của bạn.Đã có kinh nghiệm, bạn nhắm mắt lại, nằm im, tích tụ lực để vùng dậy.Hôm nay là thứ bảy, chừng nửa tháng sau cái ngày tôi khóc.