Bác gái châm chích cay đến mấy cũng không hấp dẫn hơn cái vị nàng thuốc lào …đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên.Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được.Thôi, không cần lăn tăn cho mệt.Ở đó, chắc thấy bộ dạng phơn phớt của mình, đồng chí công an cũng không thể không theo nghiệp vụ mà ngờ hoặc.Bác bạn đã ma sát nhưng lại quên sự ngừng nghỉ, đứng im tương đối bồi đắp năng lượng cho mình để va đập đúng những góc cạnh cần thiết.Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ.Hắn biết vì hắn đã từng.Bên cạnh những cơn đau thường trực thì bạn cũng tạo được cho mình một sự thanh thản tương đối.Nhiễm thói ấy mất rồi.Nhưng thấy cũng hay hay.