Nói rộng ra, thì con người hoạt động trong một khu vực hẹp hòi quá, so với khả năng thênh thang của họ.Tôi đi bộ non hai cây số để tới trường học, chỉ có mỗi một lớp.Ông vui vẻ thuật lại không chút ngượng nghịu, miệng thỉnh thoảng lại điểm một nụ cười.Chính tôi đã được mục đích cảnh chết ấy trong trại của tôi ở Missouri.Tôi tự nghĩ: "Có lẽ mồ của ta đây".Đóng quá khứ lại! Để cho quá khứ đã chết rồi tự chôn nó.Trong bốn gia đình, chỉ có tôi là đàn ông.Thử suy xét việc đó xem nào.Sự thiệt thì suy nhược ít khi do một nguyên nhân hoàn toàn thể chất".Có một tập nhật ký ghi rõ ràng ngày nào ta đã áp dụng những quy tắc trong cuốn này và áp dụng ra sao?
