Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó.Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại.Lúc ngồi rỗi thế này, các ý nghĩ tha hồ nhảy nhót trong đầu.Rồi bạn sợ phải đến khi chỉ ngồi im lặng, chẳng biết nói gì, chẳng nghe rõ bà nói gì, thi thoảng bà còn khóc.Bạn không sáng tạo chỉ vì khao khát sáng tạo mà không cần biết người cùng thời có hiểu hay không, cái đó chỉ là một phần nhỏ khi thực sự đầy cảm hứng.Lần đầu tiên ông không phân tích nỗi buồn của mình.Tôi thì đã cảm nhận như vầy về cô ta trước lúc bê đơn đến.Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp.Dù không phân biệt rành mạch được tiếng nào là của chim trên cây ngoài trời và chim trong lồng.Cái đó sẽ là một đại diện nhỏ cho tinh thần tự chủ và sự hoà nhã.
