Lỗi là ở chính chúng ta.Và tên tuổi ông cũng nổi tiếng như nghệ thuật Stengelese của chính ông vậy.Như vẫn thường khuyên các bạn rằng những gì mà ta mập mờ thì ta không nên nói, bởi vậy, tôi không nói cái gì liên quan đến thương thuyền cả.Ai nấy đều gật gà gật gù.Kể từ đó mỗi lần nghe lại ca khúc Remember?, tôi đều thử khám phá ra những cảm xúc khác lạ, một nét hay mới nào đó.Chúng tôi đã không hoảng loạn hay bị động.Và tôi không phải là một người nhận lương hưu của công quỹ, các ông thấy không? Lạy Chúa! Lẽ ra người ta nên công bố điều này.Hoặc những điều mang tính rất riêng tư và tế nhị.Trước hết là sự bình tĩnh.Shirley Povich nhà báo được giải thưởng Washington Post, cha đẻ của chương trình truyền hình Maury Povich đã nghiệm ra điều này.