Buổi sáng, cô đếm xe bữa ấy biên được bao nhiêu tờ, rồi buổi chiều cô rán biên được nhiều hơn.Vì chẳng may, đời lại không giản dị thế đâu.Tôi tự nghĩ: "Có lẽ mồ của ta đây".Luyện cho có một lòng ham sâu xa, nhiệt liệt, muốn hiểu rõ những quy tắc thắng ưu tư.Bây giờ có khi cả tháng tôi không nhớ rằng bàn tay trái của tôi chỉ còn bốn ngón.Nó gởi lại bà số tiền đó như gởi tại nhà ngần hàng cho trẻ em vậy.Hơn nữa, lại có thì giờ để nghỉ ngơi và đi dạo phố.835 đứa trẻ chết, còn những lần khác chỏ có 200 hoặc 300 đứa.Nếu bạn muốn hiểu rõ điều ấy xin bạn lại tiệm sách mua cuốn: Bạn và sự di truyền của Amran Schinfield.đều đã dạy nhân loai, nhưng trình bày như Dale Carnegie thì hơi có tính cách vị lợi, và tôi nghĩ trong đời cũng có một đôi khi chúng ta cần phải tỏ thái độ một cách cương quyết chứ không thể lúc nào cũng giữ nụ cười trên môi được.
