Bạn biết giờ này chắc bác bạn đang bị các vị trong bệnh viện hạnh họe. Đúng mà cũng không đúng. Mất chứ không phải biến mất.
Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm. Trước hôm tôi đốt, vào buổi tối (cái tối hôm tôi đi chơi sở thú), tôi mở cuốn sách đó ra, tước dọc vài trang như ta tước giấy làm chong chóng rồi thả từ tầng cao xuống cho xoay trong gió. Thằng này ăn mặc phong phanh.
Rồi thể hình tính sau. Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi. Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười.
Những cái đó rồi sẽ đến, không tránh được. Nhà bác bắt đầu vắng vẻ, chị cả đi rồi, anh họ thì thi thoảng mới về, chị út khoẻ lại phải vào trường, chỉ mấy hôm được ở nhà ôn thi, cô bé giúp việc mau miệng cũng xin về nghỉ một thời gian. Để có những sự phân biệt rõ ràng hơn giữa nghệ thuật và đời sống.
Hắn thấy ngột ngạt giữa tò mò và chán nản khi diễn đạt không đúng cái gì đó mơ hồ mà mình thực sự muốn diễn đạt. Hơn thế, còn để xác định bạn đang không mơ hoặc bạn đang viết trong mơ. Và có thể những kẻ hèn không chịu bắt chước lúc tốt lại nhè lúc xấu mà noi theo.
Nhưng bạn muốn về ngay. Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng. Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu.
Trinh sát phán đoán: Người quen. Bạn ghét sự đợi chờ. Mọi thứ vẫn như thế.
Và tin vào cái chúng ta thích tin, chả cần biết nó là sự thật hay không. Và anh nhận ra em chẳng bao giờ chơi ác được. Nhưng mà cái câu ấy, nó kéo nước mắt ra rớm trên mi.
Mọi người dưới nhà vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Sai là vô trách nhiệm. Vả lại, giấc ngủ của mọi người vốn đều đã chập chờn.
Em có thấy Đankô hối hận khi trái tim bị người ta dẫm nát không? Anh chẳng phải là Đankô nhưng anh tôn thờ Đankô. Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút. Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người.