Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói.Kết quả là nếu không phải đến trường, thường thường thì mãi trưa hoặc chiều hôm sau còn bơ phờ trong chăn.Thi thoảng viết nhưng không tiện.Chỉ vì chữ vì mà nhân loại bị ghét lây.Tại sao mình lại phải đóng kịch hả? Tại sao? Đừng hòng! Ta cứ vác cái bộ mặt tỉnh bơ này ra.Tôi yêu và thương bác tôi.Để tí nữa em bảo cháu vào.Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy.Từ chỗ bị cưa cụt, nảy lên những mầm xanh bụ bẫm và nõn nà.Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử.