Cha ông bị mù và mẹ ông bị tâm thần.“Cửa hàng của chúng tôi đã bị thiêu rụi trong thời kì giải phóng do quân Mĩ ném bom.Tôi rơi vào địa ngục tình cảm.Nhưng khi thấy nước bị vẩn đục, bạn nên câu ở đấy vì khi ấy cá lớn đang dồn cá nhỏ lên trên mặt nước… Mỗi cuộc khủng hoảng lại tạo nên các vận may to lớn”.Thậm chí ông còn không mua nổi một cái cà vạt 25 bath.Là người thường xuyên viếng thăm đảo quốc này, đồng thời có một số bạn bè ở đó, tôi thật sự thấu hiểu những điều ông Lý đề cập đến.“Mỗi cuộc đời là một nhiệm vụ.Ông được công nhận là người mở cửa Trung Quốc.Và như bạn đã thấy ở trên,máy bay đã bị lạc đường nhiều lần hơn ta tưởng .Tôi quá bận rộn nên chẳng còn thời gian đâu để tội nghiệp bản thân.