Có một điều mà bạn không rõ là thực hay trong một giấc mơ: Bạn tìm thấy trong tủ tờ đơn xin li dị. Ông bà tôi, bác tôi, bố tôi cần nghỉ. Cái chính nằm ở sự tự điều chỉnh.
Ngoài cửa là một giàn gấc xanh trên đầu một cái sân lát gạch khá dài. Nhưng bạn đã giảm nhẹ chúng bằng cách lọc những dòng suy tưởng đầy rác rưởi và thuỷ tinh vỡ qua chính chiếc màng mong manh của hồn mình. Và đưa đến những sự cởi mở có cân nhắc khác.
Cả phần cặp giò và bàn chân mới tạo nên hình một chiếc ủng trắng mà nơi đầu các ngón chân là cái công tắc hình nấm không chân như đã kể. Bên mép hắn có một miếng băng gạc trắng. Bác bảo: Bao giờ có cái bằng, lấy vợ thì bác mới cho về.
Những cái đó rồi sẽ đến, không tránh được. Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ. Bác thì biết bạn viết nhưng chưa đọc gì bạn viết cả.
Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác. Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc. Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ.
Và chưa thấy phải thay đổi. Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều. Nàng thấy lạ lùng và cười với cô bạn bên cạnh: Bạn này lạ lắm.
Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng. Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng. Còn quá nhiều điều để viết.
Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính. Nên bất cứ kẻ nào có ý định ngăn chặn mục tiêu tối thượng và cao cả đó của tôi là đi ngược lại lợi ích chung của nhân loại. Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ.
Nếu quên, anh sẽ không bao giờ thèm viết cho họ nữa… Khi có những chú xe tải phóng rầm rập qua, những bụm cát phi vào mặt tôi. Cái đó sẽ là một đại diện nhỏ cho tinh thần tự chủ và sự hoà nhã.
Nó tạo ra thói quen đứng trên người khác với niềm tự hào tuổi tác. Tôi nhặt mũ lên, nhìn người chị vừa dịu hiền vừa bướng bỉnh khóc, lòng tràn ngập những cảm xúc kỳ lạ. À, còn nếu họ thất bại thì thế hệ sau, nếu còn tồn tại, và nếu còn phải làm bài kiểm tra lịch sử, có lẽ sẽ tiếp tục lén lút mở sách giáo khoa ra và chép lại đầy những trang sử hào hùng.