Anh rất hăng hái mỗi khi nói về lĩnh vực truyền thông hay đảng Cộng hòa. Có thể đây không phải là vấn đề chính đáng và cũng không nên khuyến khích. Bạn biết cựu phó tổng thống Al Gore chứ? Một gương mặt sắt thép thường thấy trên ti vi, một người hay bị phê bình là quá ư nghiêm khắc.
Tôi từng nghe một giáo viên tiếng Anh kể một câu chuyện về một thanh niên khi nhận lá thư của người bạn. Việc tương tự xảy ra khi Ross Perot quá bộ đến chương trình của tôi vào ngày 20/02/1992. Nó phóng vù vù như vũ bão trước sự sững sờ của mọi người và về đích trước tiên.
Và thế là Jack chạy như bay đến từng góc phố, gõ cửa hết nhà này đến nhà khác để chào mời. Tôi không hề quan tâm đến chuyện tiền bạc. Nhưng có thể một lúc nào đó, ta lại rơi vào một tình huống mà tốt nhất nên… nói một cách mơ hồ.
Chúng ta đều là những con người. Và có những lúc chỉ cần im lặng người ta cũng hiểu ý của bạn rồi. Lời chia buồn quá thống thiết càng làm cho gia quyến đau đớn hơn mà thôi.
Nói chuyện với ông chủ không thể giống như cách nói với anh bạn ngang hàng hay với cấp dưới của bạn. Nhưng trong chương trình trò chuyện này thì anh cảm thấy rất tự nhiên và thoải mái. Khi những từ này rón rén lẻn vào cuộc trò chuyện thì nó có thể gây tác hại.
Và hãy thử hỏi về những người con của ông xem, bạn sẽ thấy vị phó tổng thống này có một trái tim ấm áp và nhân hậu. Anh ta nói cho bạn biết mật mã rút tài khoản, nói tâm nguyện cuối rằng muốn trao số tiền ấy cho cậu con trai sắp thi vào đại học. Và tôi không biết nên chọn đề tài nào để nói…
Hãy đứng thẳng người trong một tư thế thoải mái, còn hơn là bạn khum người xuống hay đứng xiên xiên vẹo vẹo, trông rất xấu và không nghiêm túc. Những người khách bộ hành nhìn vào cửa kính và thấy một người đàn ông đang gục đầu xuống bàn, cạnh cái micro. Ngày trước gọi dân nô lệ da đen, ngày nay phải dùng là người Mỹ gốc Phi (African American).
Thứ nhất, là tầm quan trọng của sự chuẩn bị. Thành công tốt đẹp, tôi đã tạo ra những tiếng cười rôm rả. Vấn đề mấu chốt kế tiếp là, như tôi đã đề cập, bạn phải chăm chú lắng nghe.
là một diễn giả có kiến thức sâu rộng, luôn thu hút toàn bộ sự chú ý của khán giả như thể ông có phép thuật. Chớ nên e dè và căng thẳng quá. Hãy biến chúng thành của bạn! Hãy nói từ trái tim bạn một cách trung thực nhất.
Tôi liếc nhìn đồng hồ…11:07. Chúng ta cũng nên học hỏi Winston Churchill. Giờ đây người ta có lời khuyến cáo rằng nên thận trọng với lời khen của bạn.