Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi. Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong. Khi họ tin vào những lí do chân chính mà mình bịa ra để tự bào chữa.
Cuộc sống luôn cho tôi chỗ để sinh tồn. Tôi đỗ đại học, không tính điểm cộng do bác chuyển hộ khẩu cho từ Hà Nội về khu vực ưu tiên thì thừa ra năm điểm rưỡi. Chỉ hơi rờn rợn và xa cách.
Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng. Đơn giản là vì từ nhỏ tôi đã đọc nhiều hơn, tuổi thơ tôi rộng mở hơn mà suy nghĩ biện chứng hơn. Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào.
Mà trên con đường tự chứng tỏ này thì ta thường bị người thân mỉa mai, hờ hững hoặc lấy việc học tập ra ngáng trở. Tôi không có ý định ra đi. Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo.
Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen. Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán. Vẫn chứng nào tật nấy.
Nhưng mệt mỏi thì sao. Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo. Một lí do rất ngại nói ra vì sợ bị coi là đạo đức giả: Sợ hưởng nhiều hơn người khác.
Dù từng li từng tí trong tất cả vận động điên cuồng không nguôi nghỉ. Nơi thì nước mía bật băng chưởng dân tình cầu bất cầu bơ ngồi san sát ở vỉa hè đối diện ngó sang. Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp.
Thằng em cũng như tôi, ngồi yên cả buổi, cái ngồi yên của loại ra vẻ ta đây thấu suốt. Đứng dậy tại chỗ, uốn éo nhún nhảy theo điệu nhạc trong máy vi tính, đơ đỡ. Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong.
Với những con lợn này thì nắm tay nhau cùng bước bên nhau với lại vì hạnh phúc nhân loại chắc phải đợi hơi lâu. Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống. Người yêu càng quí chứ sao.
Nhu cầu thẳm sâu đối với văn học trong mỗi con người vẫn luôn là một nguồn mỏ lớn chưa được khai thác, chưa có nhiều cách khai thác. Ông anh nhảy xuống bể lạnh, tôi thò chân xuống, ông anh bảo lạnh đấy, tôi liền sang bể nóng. Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình.