Cũng thành thói quen rồi.Đó là những lúc bạn thấy mặc cảm khi viết chuyện này.Thấy cả thơ, mẹ bảo: Đừng đốt, để mẹ đọc.Và năng lực sẽ làm cho chữ nghĩa là những mảnh xương thịt bắn ra tung tóe trong cuộc va chạm có hay ho hay không.Đời bao nhiêu cảnh để đời.Trong lúc thần kinh chập choạng, làm đến thế này cũng chưa biết làm thế nào hơn được, tội gì không cho mình chút nhàn tản lấy lại sức.Thiếp đi với bàn tay nàng run rẩy trên ngực…Nhiều điểm rất giống tôi.Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm.Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu.