Ông Sharru Nada bỗng chú ý đến ba ông lão đang cày ruộng bên vệ đường.Anh ta chỉ muốn có thật nhiều tiền để tiêu xài.Họ đang đến đòi nợ ông ấy đấy.Đến vụ mùa tiếp theo, ông ấy liền trả hết tiền vốn lẫn lãi cho tôi.Bởi vì, con còn phải lo trang trải cuộc sống từ số tiền lương rất eo hẹp đó.Tôi phải thường tính toán các khoản chi tiêu sao cho gia đình tôi không bị đói.Mày cứ bán với giá hai xu một cái.- Lẽ nào anh không rút ra được bài học gì sao? Thật ra, điều này cũng đơn giản thôi, chính là: "Nếu anh muốn giúp bạn bè của mình, thì phải sao để gánh nặng không chuyển từ bạn bè sang cho chính bản thân anh".Arkad vừa dứt lời, một vị thương gia khá cao tuổi đứng lên xin nói:Nhìn đây này, ông ấy đã tin cậy giao công việc mang hàng ra chợ bán cho tôi.
