Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn.Mà đây là đi chữa bệnh chứ có phải đi hưởng thụ đâu mà lo phung phí.Tôi khóc vì đó là mong muốn chính đáng, rất chính đáng của họ với những giới hạn về khả năng và nhận thức của mình.Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ.Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người.Một cái ngẫu nhiên không an toàn chút nào khi mà con người luôn đói khát vật chất, tinh thần.Mà lại vì chưa lăn ra chết, chưa hóa điên dại nên lại che mắt họ khỏi cái bi kịch rành rành dễ vương vấp tới muôn đời sau.Trận đấu quả thú vị hơn lần trước.Bạn cũng thấy mình có kinh nghiệm về chuyện này đấy chứ.Hai chuyện này khác nhau.