Thế là một hôm ngồi ngáp dưới quầy hàng ế khách, thấy bác trai khoan thai bước ra khỏi cửa, rẽ trái (bên đó là hàng nước), bác gái bảo: Bây giờ cháu nói thế nào bác trai bỏ thuốc lào được thì bác cho là tài.Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy.Chị mặt nhàu đợi lâu nói: Thôi cảm ơn, sốt ruột.Ngoan nào, đợi tao có cơ hội, tao viết.Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ.Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi.Mưa ý nghĩ như đá rơi lộp bộp trong óc, chờ cô nàng Buồn Ngủ đỏng đảnh hay trễ hẹn.Và có một cái đầu luẩn quẩn.Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật.Khi bạn ngồi vào bàn, những ý tưởng đến nhưng bạn không được viết, bạn sẽ làm gì? Bạn chơi trò luyện trí nhớ.
