Cái bút này vỏ kín như bưng.Giữa hiện thực và huyền ảo.Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ.Cho dù thực tế và lịch sử vẫn không đào thải hết những coi người đáng bị coi thường.Những cái đó có quên đâu mà phải nhớ.Đến lúc cậu mệt mỏi và khuất phục thì thôi.Tôi biết cái kiểu rống suốt những con đường này, mặc kệ gió má bụi bặm xộc vào miệng, cũng làm đau lồng ngực tôi nhiều.Nhà văn quì bên giường vợ.Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt.Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa.
