Vài người rơi xuống.Con ngựa chạy quá nhanh, con trai ông bị té gãy chân và trở thành người tàn tật.Tôi chỉ biết rằng mình có thể đóng góp sức lực cho nơi nào thuê mình.Một bữa nọ, lúc sắp xếp lại sách vở, tôi tình cờ gặp lại quyển sách “Nghĩ đến sự giàu có và làm giàu”.Lời nói đó là: “ Cuộc sống đã hết sức tử tế với tôi.Cuộc đời chính chị của ông lúc nào cũng như đang trên 1 đại dương dậy sóng.Rồi trận động đất lại phá hủy nhà máy của ông và sau cùng,ông quyết định bán nhà máy sản xuất bạc pit-tông cho Toyota.Trong một buổi họp, chúng tôi được hỏi một câu hỏi rất rành mạch( không biết có phải vậy không nhưng chúng tôi nghĩ vậy): “ Ai không muốn gặp rắc rối, xin hãy giơ tay lên?” .Tình hình tài chinh của gia đình ông tồi tệ đến mức ông phải bỏ học một năm trước khi tốt nghiệp.Trong khi chờ kết quả thi lớp 6, tôi phụ trông cửa hàng tạp hóa của cha tôi.