Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn.Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn.Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới.Đã thôi không quá nghĩ mình đáng nhẽ phải đi tĩnh dưỡng vì thần kinh mình cần nghỉ thực sự.Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn.Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé.Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì.Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình?Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười.Người bảo nghệ thuật là giản đơn.
