Tiếc là không còn gỉ mũi để ngoáy. Với người không quá lo về thực phẩm thì đánh mạnh vào nhu cầu hưởng thụ. Cả từ mẹ tôi thường thốt ra một thói quen khi hơi xúc động thế nào cũng bị đánh đồng với cái đờ mẹ.
Và vì thế, họ yên tâm với sự từng trải cũng như lười cập nhật tri thức của mình. Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng…. Vì sự mệt mỏi vì những nỗi lo của họ.
Có lẽ, những con lợn ấy vốn dĩ là sản phẩm của những con lợn khác. Nghe nhiều rồi thấy điếc tai. Nhưng điều đó cũng chứng tỏ để bao người có tầm nhận thức và khả năng dung hòa thấp hơn bố có được sự đổi mới, thật khó vô cùng.
Sự không quá mê sáng tạo của hắn cũng có lí, mê quá chưa chắc xơ múi được gì. Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi. Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không.
Rồi một ngày kia, cậu ấy sẽ cảm thấy cần bất bình. Tôi từ giã mái trường cấp III. Tôi sợ cảm giác yên bình lấp đi những sâu cay cần có.
Có tiếng bác gái ở giường bên trở mình, có lẽ vì bị đánh thức. Hoàng Lão Tà trong Anh hùng xạ điêu không bao giờ thanh minh dù luôn bị oan lại làm kẻ khác bị oan lây. Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt.
Diệt cả những con virus có lợi cho sức đề kháng. Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua… Bạn thử phân tích kỹ hơn sự lạc lõng của mình trong thế giới này.
Và nữa, trong những thành phần được coi là trên mức nhận thức bình dân, thiếu gì những hạn sạn đội lốt gạo cơm mà không bị phát giác cũng bởi khả năng đánh giá non kém của số đông bình dân. Những thằng bạn thân thì đã chuyển đi từ cấp II. Nếu bạn nguyền rủa mình hoặc loài người sẽ có một cái kết có vẻ ấn tượng.
Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng. Hư vô và dục vọng, em giết một cái thì cái còn lại sẽ tự tử theo. Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm.
Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi. Bị nghi ngờ cũng đáng. Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình.