Lại tắm qua rồi vào phòng xông hơi ướt.Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ.Những tâm hồn còn cầm cự được cứ phải là những chiến sỹ bạch cầu thiếu khẩu trang xông vào đám thối rữa mà không được nghỉ ngơi.Không có chim non ở trong.Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách.Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng.Những hình ảnh đã nguội.Cuộc đời bạn có nhiều lần vỡ.Nhưng những vết thương lòng cứ thế mà nhiều và sâu hơn.Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ.
