Tôi muốn thử những cách khác. Ông đã quên những lạc thú ấy. Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động.
Dòng họ nhà mình phải rạng danh… Tay không nhấn mạnh chăng? Thử viết nắn nót xem nào. Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học.
Chẳng có gì đang ràng buộc ông cả. Tôi bảo than cũng là nhập ngoại. Chứ không thở dài như những người thân…
Thấy đủ, tôi lên ngồi trên ghế. Có ai mất xe lại thế không. Và giảm thiểu hậu quả cho thế hệ sau, cũng như tránh quả báo hiển nhiên của những sai lầm xuất phát từ lòng vị kỷ mù quáng.
Vậy thì chuyện của ông sẽ chỉ được in duy nhất một bản. Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận. Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn.
Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy. Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa. Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình.
Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ. Để không bao giờ khuỵu xuống cả. Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn.
Cái kiểu luôn muốn giải quyết được sự việc trước khi nó xảy ra. Tôi khóc vì bác tôi, và rất nhiều người lớn khác, có lẽ không bao giờ còn có ham muốn đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet để thấy những triết lí sống, những động lực sống, những bài tập sống không thiếu trong đó. Cháu vẫn nằm trong chăn.
Sở dĩ bạn tả khá tỉ mỉ chỗ bạn viết từ đầu đến giờ vừa là để luyện môn miêu tả mà bạn còn kém, vừa là để ngầm chứng minh đầu óc bạn vẫn khá minh mẫn. Ông có thể yên tâm rằng, tôi sẽ đền bù xứng đáng để ông và vợ ông có thể sống an nhàn đến đầu bạc răng long. Còn giờ thì cựa quậy được, thậm chí, đứng dậy nhảy nhót chắc cũng được.
Bạn cần làm việc, cần vận động. Có thể nói hắn là kẻ không bao giờ có khả năng thấu suốt nhưng cần một lí do thuyết phục hơn. Một điều rất hệ trọng.