Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi.Căn nhà chắc sẽ trầm đi.Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm.Đi đâu cũng vất vả.Những ngón tay cầm bút nhơ nhớ bàn phím.Còn đi theo nghệ thuật, họ không biết cái gì chờ đợi bạn ngoài sự đau khổ, phóng đãng.Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa.Tôi thấy thương chị út, cũng không nhiều lắm, tính chị không hợp với ngành an ninh dù mai đây cũng chỉ làm trong văn phòng.Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi.Họ không có kinh nghiệm trong chuyện đó.