Bắt đầu khó nghĩ đây. Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú. Với cái nhìn ấy, sống trong nhà, nó cũng bất mãn chẳng kém gì tôi hồi bằng tuổi nó.
Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ. có vu khống, luận tội, bào chữa, kết án, kháng án, tống giam, xử lại… Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết.
Cả nước mũi, chảy dài qua môi, rỏ xuống tong tỏng. Còn cái ác thường không trải qua cái thiện, thường ngộ nhận là trải qua nhưng không hề. Và đây là lần thứ hai tôi khóc.
Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả. Làm gì có lí do gì mà khóc. Đã có kinh nghiệm, bạn nhắm mắt lại, nằm im, tích tụ lực để vùng dậy.
Ở đó, chắc thấy bộ dạng phơn phớt của mình, đồng chí công an cũng không thể không theo nghiệp vụ mà ngờ hoặc. Sau mỗi pha bóng hoàn thành nhiệm vụ đầy tính sáng tạo, thay vì vuốt tóc, anh tiếp tục lựa chọn vị trí cho tình huống tiếp theo. Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng.
Nghệ sỹ tưởng nhiều vẫn ít. Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ. Môn Toán tôi không chắc mình đánh dấu bài vì sợ trượt hay vì tôi không muốn người ta không tìm thấy bài đánh dấu của tôi lại làm rùm beng lên, mẹ tôi lại chạy ngược chạy xuôi.
Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi. Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi. Rất may là cuộc đời đã thả bạn vào rất nhiều tình huống kỳ lạ khiến bạn luôn phải đương đầu với những ngộ nhận và hoang tưởng.
Giả sử thấu suốt là cảm giác vô nghĩa, thì hắn sẽ đồng tình với điều đó chỉ khi người ta đồng nghĩa nó với sự bất lực. Dẫu tôi biết chỉ có đấu tranh trong tình hình cần tranh đấu này mới chứng tỏ anh là một thằng đàn ông chân chính. Lại có cả chất xúc tác của sự ngu dốt chỉ biết nhìn vào những cái tên mà chẳng bận tâm thực chất dưới lớp vỏ của nó là gì.
Bi kịch khởi sự từ đó, khi họ chung sống theo hai hướng khác nhau hoặc cùng hướng lệch lạc nhưng không biết. Và bác thường là người chiến thắng và đạt được mục tiêu. Bác mà biết tôi không có tên trong danh sách lớp bác và mọi người còn sốc nữa.
Đầu và da mặt bạn mát lạnh. Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Một cái sự thật chẳng ảnh hưởng gì đến nền hòa bình thế giới.