Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề.Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa…Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác.Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực.Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực.Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong.Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử.Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy.Bác cứ nói đi, bạn là một thính giả trung thành và biết điều.Đôi lúc là lạ một cách ngộ nghĩnh và khó hiểu.