Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo.Cái đó làm bạn tỉnh ra.Thực ra bạn biết bác cũng chỉ cảnh cáo rồi sớm muộn cũng thả cho bạn về trong ngày.Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai.Mà đọc để có một cảm giác, góc nhìn khác về đời sống.Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen.Ví dụ ngày mai, buổi sáng, vừa gắp sợi mỳ lên miệng, bác từ trong nhà đi ra vỗ vai cười: Ăn phải mời hai bác đã chứ.Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ.Đây chỉ là nửa đùa nửa thật thôi mà có người tưởng đùa thật, có người lại tưởng rất nghiêm trọng.Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau.