Họ lo cho việc làm ăn ư, bị chủ rầy ư, khó ở ư, lỡ xe ư, thì mới về tới cửa, họ đã quát tháo rồi.Tôi biết bạn nghĩ gì khi đọc đầu đề chương này.Mới mười tuổi ông thấy rằng ai cũng cho tên họ của mình là vô cùng quan trọng.Thiệt là một cuộc đâm chém vô lý và vô ích.- Chúng tôi không có người giám thị nào hết - ông giám đốc trả lời - Có lẽ cũng có người ăn quịt, nhưng chúng tôi không cần biết tới.Bản tính loài người như vậy.Tôi làm việc với ông đã lâu, đáng lẽ phải biết làm vừa ý ông mới phải.Và khi chúng tôi cần tới họ, họ vội vàng lại liền, có vẻ cảm ơn chúng tôi lắm".Ông làm trái hẳn lại: Ông xin kẻ thù ông giúp ông một việc.Những kẻ ưa thành công, đều ưa những cơ hội làm rỡ ràng giá trị của họ, những dịp để tiến tới và để thắng.