Chứ không phải hắn leo lên giời.Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa.Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì.Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không.Ai có lương tâm và danh dự của người nấy.Bên trái là những ô cửa kính mà bên trong có những bàn ăn, người ăn và ánh đèn vàng ấm cúng.Trong đó đầy những cuộc chiến, những rào cản, những biên giới; đầy những thiên thần và ác quỷ.Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi.Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa.Kết quả là nếu không phải đến trường, thường thường thì mãi trưa hoặc chiều hôm sau còn bơ phờ trong chăn.
