– Đây quả thật là một ý kiến rất hay.Thế nên, con đừng bao giờ chậm trễ!- Hay là anh cũng không biết? – Ông nài nỉ.Không gian như chùng xuống, không một ai lên tiếng trả lời.Chẳng bao lâu sau, ông đã hoàn toàn thạo nghề làm bánh.Suy đi tính lại, con chỉ còn cách bán đổ bán tháo phần còn lại cho một người Do Thái để kiếm được đồng nào hay đồng ấy.Bỗng nhiên, Hadan Gula lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của ông Sharru:Đó là tình cảnh mà ông đã phải sống trong những ngày tháng ấy.Vì nó là phần thưởng xứng đáng do công sức lao động vất vả của anh làm nên, không ai có quyền buộc anh phải chia sớt cho người khác, trừ phi đó là ý muốn của anh.Bên trong con người tôi, linh hồn của một con người tự do đang trỗi dậy, không những đã chiến thắng kẻ thù của chính mình, mà còn mãnh liệt khích lệ tinh thần của tôi.
