Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó. Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy. Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa.
Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ. Thảo nào mà người ta khát hiện sinh. Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống.
Và sự chậm chạp trong việc xoay trở cũng đánh mất thời gian để đọc trận đấu. Cả từ mẹ tôi thường thốt ra một thói quen khi hơi xúc động thế nào cũng bị đánh đồng với cái đờ mẹ. Điều này rất dễ hiểu và càng dễ hiểu hơn khi đây đang là thời đại của sức mạnh trí tuệ.
Còn ngoài đời thì bạn bình thản lặng im. Phòng hai đứa không kiếm đâu ra một cái lược. Có điều, con đường thì khác.
Con nói chuyện với bác này. Tung hứng nhau bằng mấy món từ đã cũ. Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi.
Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống. Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào. Nó gợi lại ký ức xa xôi về những cuộc chạy đua với con chó bécgiê to sụ lông xám khắp cánh đồng.
Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình. Và còn nhiều lí do khác. Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá.
- Tôi biết ông sợ làm tổn thương đến vợ ông. Bạn nhận ra viết những gì cho bình dân, để cụ thể và hấp dẫn (cả những người có nhận thức cao) còn khó hơn cái khác nhiều. Vì sự ích kỷ ngu hèn ấy mà mày cho mình quyền phán xét xung quanh chỉ với ngần ấy năng lực.
Mà không tìm thấy trong ấy ít nhiều cay đắng. Sẽ là đê tiện khi đòi hỏi lòng bao dung cho sự kém cỏi trong nghệ thuật. Bác cứ nói đi, bạn là một thính giả trung thành và biết điều.
Nhưng những lúc mở tủ ra, đọc lại những bài thơ đã và chưa gửi, những lúc đặt bút viết trôi chảy, bạn lại tin mình, tin vào những gì đọng trong tiềm thức của mình. Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương. Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính.