Xuống đến cuối dốc, ông dừng con vật lại và chỉ tay về phía trước.Anh thấy đó, con bọ này có lẽ phải nằm mãi mãi trong cái hòm của tôi.- Tôi rất vui lòng thuật lại một câu chuyện để quý vị thấy được một người có thể tiến đến rất gần sự may mắn, nhưng sau đó lại bị vuột mất khiến anh ta vô cùng hối tiếc.Đôi bàn tay của anh ta đã chai sạn nhiều do phải làm lụng vất vả, nhưng anh ta vẫn luôn vui vẻ, hạnh phúc, chứng tỏ kế hoạch của Megidda là kế hoạch tốt nhất.Nhưng anh phải biết giúp họ một cách khôn ngoan.Họ cũng là những người mến mộ tài năng và sự thành công của ông cháu.Con người cũng giống như vậy.Ông cảm thấy thật xót xa nên chìa cho anh ta một cái bánh.- Mày nói vậy là được rồi.- Có phải nhà vua của xứ cậu đã chiến đấu với quân địch bằng tất cả tài trí và sức lực của ông ta không? Tại sao cậu không cố gắng làm như vậy? Có phải những món nợ của cậu là những kẻ thù đã xua đuổi cậu ra khỏi Babylon không? Có phải cậu đã để chúng tồn tại trong cuộc sống của mình và mỗi ngày chúng càng lớn mạnh đến mức đẩy cậu đến bước đường cùng không? Đáng lẽ ra, cậu phải chiến đấu chống lại chúng như một người đàn ông chân chính và phải chiến thắng được chúng để trở thành một người danh giá, tự do trong xứ sở của cậu.