Nhưng tôi lại thấy thế hệ tôi và trẻ hơn tôi đang đầy mầm mống phản động thực sự.Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn.Không trình bầy nữa.Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá.Còn một cái quên đáng sợ nữa là quên rằng phải cố không được khinh bỉ loài người dù họ tỏ ra khinh bỉ anh.Nhiều điểm rất giống tôi.Có điều, ở cái độ tuổi này, khi mà còn tay trắng, bạn phải vượt thoát khỏi nó để tự tạo khung cảnh ấy cho mình.Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn.Hoá ra là chị út phải vào viện mổ ruột thừa.Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
