ít lâu sau cuộc đại chiến, tôi được một bài học quý báu. Chuyện đời ông như vầy: Ông thích thơ của Dante Gabriel Rossetti lắm. Một công ty hàng không chỉ bày trong tủ kính một hình vẽ lại đúng những bộ phận điều khiển máy bay kiểu Douglas mà làm cho không ngớt người tụ lại coi.
Ông ấy thú: - Ông nói có lý. Có rất ít những cuộc hôn nhân nhờ may rủi mà được hạnh phúc. Bổn phận của ông quản lý khách sạn này là thâu cho được nhiều lợi.
Một câu trả lời như vậy thì đến hùm thiêng rắn độc cũng phải dịu đi. Có biết bao việc nên làm, hơi đâu bắt kẻ chung quanh ta phải nghe ta kể lể những đức tính, những thành công của ta. Một hôm, tôi gặp một người trước làm biện sự một hãng cho mướn nhà, tôi hỏi ông ta có thể cho tôi biết nhà tôi ở, tường xây bằng gạch đặc hay gạch rỗng.
Riêng tôi, tôi tin rằng bà ấy nói quá đáng. Nếu ngồi lâu quá năm phút thì đừng có hy vọng gì thành công hết. Ai cấm các bạn bắt chước các nhà thông thái? Nếu bạn sẵn sàng nhận rằng bạn có thể lầm được thì khỏi lo gì hết.
Và khi ông đọc, sống lại những ngày tươi sáng rực rỡ, bây giờ đã tan như mây khói, cả hai đều rơi lệ. Con chuột Mickey mà những ai ưa hoạt họa đều biết, đã nổi danh đến nỗi có tên trong tự điển mới, và một hãng chế tạo đồ chơi, khéo lợi dụng tên nó mà khỏi bị vỡ nợ. Biết cách phân phát chức tước và uy quyền như Nã Phá Luân, thì chúng ta cũng sẽ được những kết quả như vị anh hùng đó.
Văn sĩ Lelend Foster Wood cũng nói gần đúng như vậy: "Muốn có hạnh phúc trong gia đình, kiếm một người bạn trăm năm lý tưởng không cần mấy, mà cần thứ nhất là phải chính mình là một người bạn trăm năm lý tưởng đã". Kẻ thù dữ tợn nhất về chính trị của Disraeli là Gladstone. Trong máy truyền thanh, một nhà buôn kể một cuộc thi võ tưởng tượng, giữa một món hàng của nhà đó với một món hàng của nhà khác, mà làm cho những nhà đại lý phấn khởi lên được.
Ông đem bộ đồ đó lại tiệm, phàn nàn với người làm công đã bán bộ đồ đó cho ông. Quy tắc đó là: Làm sao cho người khác thấy vui sướng mà làm công việc bạn cậy họ. Thì ông phải im liền.
Chỉ có thể nói khào khào, nho nhỏ, không ai nghe rõ được cả. Nếu làm trái luật đó tức thì những nỗi khó khăn sẽ hiện ra. Tại sao? Tại kinh nghiệm cho ông hay rằng chỉ có cách đó mới nhớ kỹ hết điều lệ được thôi.
Trong 500 câu chuyện thì người ta dùng nó tới 3. Thôi, cha con mình quên hết những chuyện khác đi. Ông diễn thuyết ca tụng tác phẩm của thi nhân đó, rồi chép bài diễn văn gởi biếu thi nhân.
Cuốn này phải là kim chỉ nam của bạn trong sự giao thiệp với người. Thiệt ra, không ai làm việc đó đúng hơn ông nữa vì ông biết rõ công việc hơn hết. Vậy đứa nhỏ muốn gì? Chẳng cần phải là nhà trinh thám đại tài cũng đoán được.