Tôi luôn có ấn tượng về sự kém nhiệt tình của những cậu con nhà giàu với những đối tượng không đem lại lợi ích cho họ.Chứ không phải như thời của tôi bây giờ.Chỉ có tiếng còi xe ngoài đường dội vào, và nước mắt nước mũi chảy.Nhưng mọi người thì khác.Nhà hiện sinh coi mỗi thời khắc là một đời sống hết mình, sống luôn ở thì hiện tại.Từ chuyện con chó ngao mà suy lớn lên thì việc quyết định hành động của một chính quyền có thể là quyết định của một tập đoàn kinh tế.Bác ta không tin đâu.Anh chỉ đọc chứ có phải người làm nghiên cứu đâu.Phải vùng ra khỏi tình trạng này.Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ.