Lời ấy có vẻ khó tin quá, cho nên muốn giảng thêm, tôi phải trích hai trang trong cuốn sách rất hay: Ý nghĩa của đời sống phải ra sao? của bác sĩ Adler.Mursel dạy môn giáo khoa ở trường Sư phạm Columbia, đã nhận rõ như vậy khi ông nói: "Sự lo buồn giầy vò bạn không phải trong lúc bạn làm việc, mà trong lúc bạn nghỉ ngơi.Vậy nên nói như vầy: "Thử nghĩ xem, chị Sue đã mất bao công để đan cái khăn này mừng chúng ta! Thiệt tốt bụng quá! Phải viết thơ cảm ơn chị ngay mới được".Chúng ta thử xem nào.Tôi biết nếu không làm gì thì sẽ điên mất.Sau ông giúp việc trong thư viện, để nuôi một gia đình 7 người.Thành công liên tiếp như vậy, nào đâu phải chuyện rủi may!".Thành thử tôi tự mua thêm những nỗi bất mãn.Tôi bây giờ còn vẳng nghe giọng người ca trong khi làm việc:Ông được biết hoan lạc chính bởi ông phụng sự một lý tưởng cao cả và ý nghĩa hơn cái đời sống đáng lẽ rất tầm thường của ông.