Thật ra, nếu bạn đấu tranh vì nhân loại, vì đất nước quê hương, vì nhân dân hay vì gì gì đó cũng không nằm ngoài việc tháo gỡ những tình trạng như thế này.Người nghèo chỉ được cho tiền, không được định hướng, giáo dục đầy đủ thì nghèo lại hoàn nghèo và không bao giờ xóa bỏ được mặc cảm.Vài lần trước, bố đưa giúp tôi, chỉ thấy phản ứng làng nhàng.Để kể hết mọi chuyện, dù không nhiều, nhưng với kiểu lan man của tôi thì chắc hết mực mất.Không hy vọng một ngày họ tập hợp lại và ghép chung những ký ức.Rồi, mẹ cứ đi ngủ đi.Giữa đời sống và nghệ thuật.Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá.Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì.Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa.