Giữa thẳng thắn và kiêng nể. Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng. Khán giả sôi động phết.
Bác cũng bị đau chân. Đơn giản là để sống. Nhưng bạn đã giảm nhẹ chúng bằng cách lọc những dòng suy tưởng đầy rác rưởi và thuỷ tinh vỡ qua chính chiếc màng mong manh của hồn mình.
Có ai mất xe lại thế không. Hoặc có người vỡ mộng tươi đẹp. Khi bạn viết, cứ có một người đến gần là bạn phải gấp lại.
Tạo hóa thật tốt cho con người bộ óc. Chỉ là trò chuyện nhẹ nhàng trước khi đi ngủ thôi. Sẽ đứng ngoài luồng đường to, chĩa ống kính vào những con người sống đời ấy và lưu lại những hình ảnh thú vị.
Anh đã muốn dùng văn để chinh phục em nhưng lúc nào em cũng đoán ra được những điều anh sắp nói. Bạn cười cười, thế là vẫn chưa hết mơ rồi. Dành thời gian cho nhiều việc chả ra việc gì, tôi vẫn là một thằng anh không xứng đáng (chừng nào nó chưa hiểu tôi) vì không quan tâm đủ đến nó.
Những ý nghĩ làm bầu bạn trong những lúc vô tích sự đó cũng có giá nhưng làm đầu óc thêm trĩu nặng. Tất nhiên, chỉ có một số điểm tương đồng. Tác phẩm Bật dậy nào.
Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết. Mà sống khoa học một chút. Hoặc biết nhưng không rõ.
Nghĩa là bạn có cơ hội lén lút viết và gõ hơn. Thứ mà tôi hay bẻ bai. Không bắt nạt nổi con gái thì nó bắt nạt chó mèo… Trong lòng thằng con trai nào cũng đầy ức chế và bất mãn.
Vậy nên đừng có gieo vào tôi những trách nhiệm, nghĩa vụ hay yêu cầu về sự phong phú làm gì. Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm. Cuối cùng thì nhà văn cũng không phải lựa chọn.
Nếu tôi có điều gì xấu thì các chú tử hình tôi cũng được, tôi cam lòng lắm. Khi mà trước hôm thi đại học một ngày, mẹ dẫn tôi đến nhà một ông thầy. Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức.